Nhật Bản, viết cho 4 năm

LTS – Bài viết của một du học sinh Nhật, nhân kỷ niệm 4 năm kể từ ngày bạn sang Nhật du học. Bạn cũng là một người nổi tiếng trong cộng đồng người Việt ở Nhật trên Facebook với những chia sẻ sâu sắc và hữu ích, cũng như khả năng nói tiếng Nhật hết sức xuất sắc thể hiện qua những video chia sẻ kinh nghiệm nói tiếng Nhật được bạn đưa lên trang Youtube cá nhân của mình. Dưới đây là nội dung bài viết.

15

Mình nhớ lại ngày đầu tiên lơ ngơ với ba cái va li to oạch khi đặt chân đến sân bay Fukuoka. Việc đầu tiên mình làm lúc đấy là nhờ một chị sempai đến đón chụp ảnh giúp mình để mỗi năm trôi qua ngắm nghía lại xem mình đã thay đổi những gì.

Mình nhớ lại những bữa cơm ăn với muối vừng và ruốc mang sang để tiết kiệm tiền. Ăn như chết đói chết khát, nhìn đồ gì cũng thèm, nhưng cứ mỗi lần đi siêu thị, nhìn giá cả là cả lũ cứ ngẩn tò te vì quy ra tiền Việt đắt quá, không dám mua.

Mình nhớ lại cái cảm giác ngố tàu khi lần đầu tiên được đi taxi, cứ cố kéo cửa ra mà không hề biết nó là cửa tự động, rồi lần đầu tiên đi tàu, chẳng biết cho vé vào đâu, lấy vé ra như thế nào.

Mình nhớ lại niềm vui sướng tột cùng khi được nhận vào làm baito trong một siêu thị mới khai trương lúc đó. Nhớ đến những hôm nóng bức, những hôm mưa rào, những ngày gió tuyết buốt đến tận xương tuỷ, vẫn cố gắng đạp xe gần 30 phút đi làm, tất cả là để sống được, để có cái cho vào miệng, để có sức khoẻ mà tiếp tục.

Những ngày còn chưa nói tròn vành rõ chữ, mình chọn cách đi chơi nhiều với bạn Nhật, để ý cách họ nói chuyện, khuôn mặt, sắc thái của họ thế nào, rồi tối cứ về đứng trước gương bắt chước. Tiền baito làm được mình dồn để mua vé một mình lên Tokyo khám phá thủ đô và có kỷ niệm đáng nhớ nhất là kỷ niệm với động đất ngày 11/03/2011:)

Mình nhớ đến ngày mình được giới thiệu vào làm tại một quán hát. Đây có thể nói là mốc son giúp cho những tháng ngày ở Nhật của mình có ý nghĩa và màu sắc hơn. Tự cảm thấy khả năng nghe hiểu tăng lên, và đây cũng là nơi giúp mình có nhiều cơ hội đến với sân khấu biểu diễn.

Mình nhớ đến khuôn mặt của thầy giáo hướng dẫn khi nhìn mình đầy hoài nghi :” Không biết liệu con bé này nó có học được không?”, rồi cũng đến ngày mình đỗ thạc sỹ, nhận học bổng, mặc hakama trong lễ tốt nghiệp và giờ đã có một công việc ổn định. 4 năm qua nhanh như một cái chớp mắt, nhưng chưa một lần mình chép miệng hối hận vì đã sang Nhật.

Minh muốn gửi lời tri ân đến đất nước lúc đầu tưởng chừng như xa lạ này, vì nó đã dạy mình biết lịch sự, biết tự cúi đầu chào khi tình cờ gặp ai đó trên đường dù không quen biết, biết bỏ rác vào túi đem về nhà vứt, biết cười tươi khi gặp khó khăn và biết trân trọng những gì mình đang có. Cùng sang Nhật, nhưng tương lai và số phận của mỗi người có thể khác nhau.Điều này phụ thuộc vào may mắn nhưng phần lớn nó nằm ở chính nhận thức và bản lĩnh của mỗi chúng ta. Có bạn đã nói với mình:” Mày may mắn là mày thành công, chứ cứ thử vất vả, thất bại xem có ngồi đó mà nói là không hối hận nọ kia không”. Mình chưa bao giờ tự nghĩ mình đã thành công. Chỉ là mình kiên trì đi hết con đường mình đã chọn mà thôi. Xin mượn một câu của nhà khoa học Albert Einstein để thay cho lời kết:

“Đừng cố gắng trở thành người thành công mà hãy cố gắng trở thành người có giá trị”.

Hãy tự tin vào bản thân,và đi tìm giá trị của chính mình trên chặng đường dài phía trước nhé.

Hãy cố gắng trau dồi tiếng Nhật, vì chỉ có giỏi tiếng bạn mới có thể làm chủ được cuộc sống của mình.

Và cuối cùng, hãy tìm đến những người lối sống tích cực và cho bạn những lời khuyên chân thành.

Các bạn sẽ làm được.

Dương Thùy Linh

(Trích từ facebook)

BÌNH LUẬN